Ban đầu mới đọc thấy anh chồng phải năn nỉ xin vợ 20k sau khi đã rửa bát và phơi quần áo thì mọi người đều cảm thấy anh thật đáng thương. Thế nhưng sau khi đọc tiếp thì tất cả đều "òa" lên vì kinh ngạc. Hóa ra không phải chị vợ không cho tiền mà anh chồng đã
Vợ Ngoan Ngoãn Để Anh Yêu! 2. Thông tin truyện. Vợ Ngoan Ngoãn Để Anh Yêu! 2. Tác giả: Ráng Chiều. Thể loại: Ngôn Tình, Khác. Cập nhật: 06/06/2022. Anh Trai Yêu Tôi; Chương 328: 328: Tôi Cũng Muốn; Chương 327: 327: Bầu Không Khí Khẩn Trương; Chương 326: 326: Dã Ngoại Trong Xe;
Về nhà mẹ đẻ ăn cỗ, bố mẹ nấu 6 món nhưng chồng tôi tỏ vẻ chê bai, tôi nói 1 câu anh ta liền ngoan ngoãn ăn hết Thứ năm, 14:32 18/08/2022 | Gia đình Theo dõi Gia đình và Xã hội trên
Vợ, Ngoan Ngoãn Để Anh Yêu Chương 91. Trong phòng trẻ em màu xanh nhạt, Đỗ Ngự Đình nhìn một nắm lòi ra ở trên giường, trong mắt không có sự mừng rỡ, ánh mắt lộ ra sự bi thương và buồn bã.
ngoan ngoãn: Ly ngoan ngoãn lo trọn phận sự của một người vợ được vài ba tháng thì chắc em cuồng chân. Cô vợ trẻ và cái giá sửng sốt đưa ra để yêu cầu 'bịt miệng chồng' 10/09/2020 lúc 8:11. Ly ngoan ngoãn lo trọn phận sự của một người vợ được vài ba tháng thì
Bạn đang đọc truyện Vợ, Ngoan Ngoãn Để Anh Yêu! của tác giả Ráng Chiều. Ngay lúc cô thấy thất vọng, buồn lòng đến cùng cực, cảm giác u tối phủ đầy tâm hồn, anh lại mạnh mẽ xuất hiện, như một vầng sáng đột ngột xông vào thế giới này, lôi cô ra khỏi địa ngục Anh cao cao tại thượng, giàu sang phú quý, nắm trong tay quyền sinh sát nền kinh tế toàn cầu.
QfyIQ. Edit Hà BạngĐêm nay tại khách sạn Giả Nhật Kim Tước thuộc tập đoàn vô cùng náo nhiệt, một bữa tiệc long trọng đang được cử hành - Tổng giám đốc tiền nhiệm của Đỗ Văn Hiên cùng phu nhân Tống Ngọc Tinh kỉ niệm 30 năm ngày trong phòng tiệc đèn sáng rực rỡ, tường dát giấy vàng, sàn trải thảm đỏ, dàn nhạc giao hưởng chuyên nghiệp chơi nhạc, không một chỗ nào là không thể hiện sự sa hoa quyền quý. Đến tham dự buổi tiệc đều là những người có danh tiếng trên thương trường, hoặc là váy áo hàng hiệu hoặc là giày tây đi qua đi lại nhộn nhạo rộn ràng giữa đám người, trên tay cầm ly rượi, trên mặt cười xã cạnh cột tròn trên tầng hai, một người đàn ông vóc người cao lớn đang nhíu mày, trên mặt lộ rõ sự không kiên nhẫn, anh cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay “Còn bao lâu nữa thì kết thúc?”Trán lão quản gia đứng ở bên cạnh nhỏ một giọt mồ hôi lạnh, thận trọng nhìn sắc mặt người đàn ông trẻ tuổi rồi đáp “Thiếu gia, bây giờ mới vừa bắt đầu thôi!”Nghe vậy, vẻ mặt người đàn ông dường như càng thêm không vui, anh cúi đầu, nhấp một ngụm trong ly cocktail màu lam thẫm, khuôn mặt lạnh lùng bấy giờ mới xuất hiện một chút thả lỏng. Anh chính là tiêu điểm chú ý của tất cả mọi người đêm nay, là nhân vật truyền kỳ trong miệng mọi người, là người mà trong thương giới vốn có danh xưng “Diêm vương lãnh huyết” Đỗ Ngự Đình. Nghe đồn tài bắn súng của Đỗ Ngự Đình từ lúc 5 tuổi đã bách phát bách trúng, lúc 10 tuổi thì tự học hết chương trình bậc đại học, chưa từng đến trường một ngày nào, chỉ số thông minh không phải người bình thường có thể so sánh được. Năm đó lúc tiếp nhận anh mới hơn 22, lại có thể thành công giúp chuyển mình hơn nữa còn hoàn toàn tẩy trắng. Đời trước Tập đoàn vốn là Bang Thiên Minh, là hắc bang số một số hai trên giang hồ, dưới sự dẫn dắt của Đỗ Ngự Đình không chỉ thành công chuyển thành xí nghiệp làm ăn, hơn nữa còn có xưởng chế tạo quân sự của riêng mình, có thể sản xuất và tiêu thụ vũ khí một cách hợp pháp, phạm vi liên quan tới rất nhiều người, thực lực không thể coi thường.“Ôi, sao mãi không thấy Đỗ Ngự Đình?” Vẻ mặt thiên kim Tập đoàn nhà họ Lưu ai oán nhìn xung quanh, chỉ là nhìn mãi cũng không thấy được một chút bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi kia.“Phải rồi, nghe nói anh ấy rất thích màu đỏ, nên tôi đã phải cố tình mặc bộ váy hiệu JF đắt tiền này tới.” Một cô gái mặc bộ lễ phục màu đỏ trên người, đã có chút nản lòng.“Cứ thử tìm xem…”
Giới thiệuMột cô nhi giữa nơi thành phố lộng lẫy, phồn tình đầu thường không có kết quả, nhưng cô không ngờ lại là do em họ của cô gây rối, chia rẽ, còn khiến cô thành trò cười của mọi lúc cô thấy thất vọng, buồn lòng đến cùng cực, cảm giác u tối phủ đầy tâm hồn, anh lại mạnh mẽ xuất hiện, như một vầng sáng đột ngột xông vào thế giới này, lôi cô ra khỏi địa ngụcAnh cao cao tại thượng, giàu sang phú quý, nắm trong tay quyền sinh sát nền kinh tế toàn giờ không thích tiếp xúc người lạ, nhưng anh lại một lòng đối với cô, một đám cưới thế kỷ được tổ chức với những nghi lễ tôn quý nhất dành cho cô."Chú, chú thích mẫu người phụ nữ như nào.""Em như thế nào, anh thích như thế ấy!"
Ngôn Tình Nguồn Converter ngocquynh520 439,009 Hoàn Thành 141700 29/09/2020 Đánh giá từ 90 lượt Bạn đang đọc truyện Vợ, Ngoan Ngoãn Để Anh Yêu của tác giả Tiểu Tề Bảo Bảo, truyện ngôn tình sắc kể vào một buổi tiệc nọ, liếc nhìn qua một chút, anh đã nhìn thấy cô gái nhỏ khiến anh phải mong nhớ ngày đêm. Một cuộc tai nạn xe cộ kỳ lạ, khiến cô bị mất trí nhớ, trở thành vật sở hữu của riêng anh. Vì để trở thành chỗ dựa duy nhất để cô dựa vào, thậm chí anh đã không tiếc hủy diệt mọi thứ mà cô đang có, dùng lời nói dối để khiến cô xem anh là người duy nhất tồn tại trên thế giới vòng tròn này một lần chỉ gọi cô bằng hai cái tên đó là Tiểu Bảo Bối, Trái Tim Nhỏ. Anh cưng chiều cô đến cực điểm, gần như là xin gì được nấy, mặc kệ cô muốn làm loạn hay là cố tình gây sự, thì toàn bộ đều được thay bằng sự săn sóc. Đọc truyện sẽ rõ cô gái nhỏ này cũng rất ngoan ngoãn an phận thủ thường ở bên cạnh anh, nhưng thỉnh thoảng vẫn cứ khiến anh phải đau đầu.
Hắn có lẽ cũng chưa từng nghĩ mình có thể yêu một người đến sâu đậm như vậy. Người như hắn, có tất cả những gì mình muốn, tiền tài không thiếu, nhân lực không thiếu, trí tuệ không thiếu, muốn dạng phụ nữ gì là có dạng phụ nữ ấy, mà để người phụ nữ ấy toàn tâm toàn ý muốn thuộc về mình cũng dễ như trở bàn tay. Lần đầu tiên nhìn thấy cô, hắn liền xác định rồi, tình yêu mà hắn lâu nay luôn tìm kiếm chính là như thế. Hắn chẳng ngại ngần lừa gạt cô về những tháng năm không có thực với hắn trong trí nhớ mà cô bị mất, cũng chẳng ngần ngại phá hủy hết tất cả những gì liên quan đến cô để cô chỉ có thể thuộc về mình. Hắn ích kỉ lắm, nhưng sự ích kỉ này cũng chỉ trao cho một người con gái duy nhất là lòng của hắn, cô là bảo bối, là trái tim nhỏ quý giá nhất, yêu thương cô là điều anh mong mỏi, bảo vệ cô là nghĩa vụ cần hoàn thành. Chỉ cần là thứ mà cô muốn, bằng bất cứ cái giá nào anh cũng đem nó đến cho cô, kể cả là những đòi hỏi viển vông nhất, tất nhiên chỉ trừ đề nghị li hôn với chính mình. Cô không phải là mẫu người hiền lành dịu ngoan chỉ biết ngồi yên một chỗ như con búp bê mà cũng biết phản kháng, biết nghịch ngợm, biết quậy phá, biết giận dỗi, cô khiến anh nhiều lúc cũng phải đau đầu, nhưng hơn hết cả là sự hạnh phúc dâng đầy trong trái tim.
Mặc Sơ đi bộ một mình trên đường, Cố Vãn Vãn xem tin xong, gọi cho cô mất cuộc. Cô ngồi dưới đèn đường, lấy điện thoại di động ra. Cô nhìn ba chữ Cố Vãn Vãn, cuối cùng có thể cảm nhận được tâm trạng của Cố Vãn Vãn! Cô nghe điện thoại “Vãn Vãn…” Ở đầu dây bên kia, Cố Vãn Vãn giận dữ đùng đùng nói “Tớ gọi cho cậu rất nhiều cuộc, sao cậu không nhận điện thoại của tớ?” “Vừa rồi tớ bận!” Mặc Sơ rất cảm động, Cố Vãn Vãn thế mà vẫn gọi điện thoại cho cô. Cố Vãn Vãn lập tức nói “Cậu và Quyền Đế Sâm là chuyện gì xảy ra? Cậu vừa nói cho tớ là cậu và anh ấy kết hôn rồi, tại sao anh ấy lại tuyên bố tin cưới Long Yên?” “Hôn nhân của tớ và anh ấy không phải vì tình yêu.” Mặc Sơ giải thích “Bây giờ ấy và Long Yên thích nhau, đính hôn thì cùng là chuyện tốt đối với hai nhà Quyền, Long…” “Tại sao Quyền Đế Sâm có thể như vậy?” Cố Vãn Vãn nổi giận “Anh ta cho rằng anh ta là ai? Anh ta có thể tùy ý đùa bỡn người ta, sau đó lại lựa chọn một người phụ nữ khác để kết hôn à? Sơ Sơ, cậu đang ở đâu? Chúng ta đi tìm anh ta tính sổ!” Mặc Sơ nghe đến đây, bỗng nhiên cảm động bật khóc. Cố Vãn Vãn vẫn là bạn thân nhất của cô, cô ấy vẫn là trọng tình trọng nghĩa như vậy! “Không cần dâu Vãn Vãn, cảm ơn cậu…” Mặc Sơ nghẹn ngào nói “Hôn nhân không tình yêu, sớm muộn gì cũng phải kết thúc…” “Vậy tại sao anh ta phải kết hôn với cậu?” Cố Vãn Vãn vẫn không thuận theo không buông tha “Dù sao anh ta chơi đùa với ai cũng không liên quan đến tớ, nhưng tớ không cho phép anh ta đùa bỡn cậu, cậu là bạn thân nhất của tớ… Tớ và anh tớ đi tìm anh, cậu lập tức tới ngay, giờ phút này anh ta vẫn còn ở khách sạn hưởng thụ suиɠ sướиɠ đấy…” Cố Vãn Vãn nói xong, lập tức cúp điện thoại. Mặc Sơ lo lắng Cố Vãn Vãn làm lớn chuyện, cô cũng chỉ có thể chạy tới khách sạn mà Cố Vãn Vãn nói. Lúc cô đến, Cố Vãn Vãn tạt một ly rượu vào mặt Quyền Đế Sâm “Quyền Đế Sâm, anh là tên khốn kiếp!” Cố Trạch Dã cũng ngăn cản không kịp, anh ta vươn tay kéo Cố Vãn Vãn sang một bên “Vãn Vãn, có gì thì nói là được!” “Có cái gì hay mà nói?” Cố Vãn Vãn hét lên “Sơ Sơ là bạn thân nhất của em, người ta đắc tội anh ta ở đâu mà anh ta cưới người ta, sau đó lại cưới người khác? Ở trong mắt của anh, anh coi hôn nhân là cái gì vậy? Là một kế hoạch hợp tác kinh doanh sao?” Quyền Đế Sâm đang dùng cơm với khách hàng, cô chủ nhà họ Cố cô cũng chẳng biết sợ ai, cô ầm ĩ thế này, khách hàng hơi lúng túng, anh ta nói “Tổng giám đốc Quyền, tôi đi trước, chuyện hợp tác thì chúng ta dành thời gian bàn lại sau.” Lúc rời đi, khách hàng nhìn Mặc Sơ đang đứng ở cửa một chút rồi sải bước rời đi. Mặc Sơ đi vào, cô kéo tay Cố Vãn Vãn “Vãn Vãn, cậu bình tĩnh một chút!” “Tớ làm sao mà bình tĩnh được?” Cố Vãn Vãn vừa nhìn thấy cô tới, lập tức tức giận nói “Sơ Sơ, tớ không bình tĩnh được! Cậu và anh ta kết hôn, tớ rất tức giận, nhưng mà anh ta đùa bỡn cậu như vậy, tớ càng tức giận hơn!” “Chúng ta đều là người trưởng thành, không cần phải nói những lời này.” Mặc Sơ nhẹ giọng nói “Lúc tớ và Tổng giám đốc Quyền đăng ký kết hôn, tớ đã nghĩ đến chuyện sẽ ngày này! Được rồi, tớ cũng không hiểu là cậu kích động như vậy làm gì?” Cố Vãn Vãn trợn mắt nhìn cô “Cậu thật sự không tức giận hả?” “Không tức giận!” Mặc Sơ còn giương khuôn mặt vui vẻ lên “Cậu đúng là một cô bé ngốc! Được rồi cầm khăn lông lau rượu trên mặt cho Tổng giám đốc Quyền chút đi.” “Tớ không lau!” Cố Vãn Vãn lắc đầu. Mặc Sơ cầm một khăn lông sạch sẽ, đi tới trước mặt Quyền Đế Sâm, rượu không chỉ tạt lên mặt mà còn văng lên áo sơ mi của anh, chảy đến bụng anh. Mặc Sơ nhẹ nhàng lau rượu trên mặt cho anh, vẫn không nói chuyện. Cố Trạch Dã thì lại nghiền ngẫm nhếch khóe môi, tựa như đang chờ xem kịch hay! “Quần áo đều ướt rồi, trở về tắm thay đồ đi!” Mặc Sơ dịu dàng nhìn anh. Quyền Đế Sâm gật đầu, sải bước đi ra ngoài. Mặc Sơ tạm biệt Cố Trạch Dã và Cố Vãn Vãn “Tớ đi trước!” Trước khi đi, cô lại ôm lấy Cố Vãn Vãn “Vãn Vãn, cảm ơn cậu không giận tớ! Tớ vẫn luôn rất lo lắng, sợ tình bạn của chúng ta tan vỡ! Cảm ơn cậu, Vãn Vãn…” “Cậu mới là con nhỏ ngốc nhất, mặc kệ người khác đùa bỡn, còn nói đỡ cho người ta!” Cố Vãn Vãn trợn mắt nhìn cô. Mặc Sơ lại cười “Nhiều khi thông minh nhưng giả ngu mà! Hơn nữa trăm sông đổ về một biển, có thể bao dung mới vĩ đại!” Cố Vãn Vãn đau lòng nhìn cô “Cậu có yêu anh ta không?” “Không yêu!” Mặc Sơ quả quyết nói. Cho dù có một chút xíu tơ tình cũng bị cô chặt đứt hoàn toàn! Giữa bọn họ không có tình yêu, kết thúc như vậy cũng tốt. Cố Vãn Vãn gật đầu , cô nhìn về Cố Trạch Dã “Anh à, từ nay về sau tuyệt giao với anh ta đi!” Cố Trạch Dã vỗ nhẹ lên đầu Cố Vãn Vãn “Đúng là một đứa con nít, toàn nói mấy câu trẻ con!” “Anh có tuyệt giao với anh ta không? Nếu anh không tuyệt giao với anh ta, em cũng không nhận anh là anh trai nữa đâu!” Cố Vãn Vãn uy hiếp anh ta. Ngược lại lời này lại chọc cười Cố Trạch Dã và Mặc Sơ. “Thật ra thì tớ rất hâm mộ cậu đấy Vãn Vãn. Cậu có một người anh yêu thương, cưng chìu cậu như vậy…” Mặc Sơ cười nói. Đột nhiên Cố Vãn Vãn cũng cười “Sơ Sơ, không bằng cậu và anh ấy yêu nhau đi. Tớ bảo đảm, chắc chắn anh ấy chỉ tốt với một người phụ nữ là cậu. Quyền Đế Sâm kết hôn với gái khác là tổn thất của anh ta! Wow, nếu như cậu làm chị dâu của tớ, chúng ta sẽ thân càng thêm thân…” “Khụ khụ…” Cố Trạch Dã ho nhẹ hai tiếng “Vãn Vãn, không được phép nói bừa!” “Người ta nói bừa khi nào!” Cố Vãn Vãn kéo tay Cố Trạch Dã, nũng nịu “Anh à, nếu anh cưới người khác, có thể em sẽ ghét bỏ, nhưng Sơ Sơ thì khác…” Cố Trạch Dã cắt đứt lời cô ấy “Được rồi! Em đừng nhọc lòng về những chuyện này nữa! Không phải em muốn đến chợ thủy sản mua một con rùa đen về nuôi à!” “Đúng vậy, anh không nói thì em quên rồi!” Cố Vãn Vãn cười nói, cô ấy nhìn về Mặc Sơ “Đi cùng đi! Cậu cũng nuôi một con rùa đen, đặt tên là Quyền Đế Sâm!” Mặc Sơ cười “Hai người đi đi! Tớ không đi.” Sau khi ra khỏi khách sạn sau, cô thấy xe của Quyền Đế Sâm vẫn còn đậu ở đây. Cô đi tới, tài xế mở cửa xe cho cô “Cô Mặc, mời lên xe!” Mặc Sơ ngồi lên xe, ngồi ghế sau với Quyền Đế Sâm. Anh không nói gì, cô cũng vậy. Không khí trong xe rất yên lặng, hay là lúc chia tay đều như vậy đi! Hai người trở lại vịnh Hồng Thụ Lâm Hải, Mặc Sơ vẫn như thường ngày, lấy dép cho anh đổi, cởi cà vạt giúp anh… Bỗng nhiên, một bàn tay nâng cằm cô lên. Đó là bàn tay to của Quyền Đế Sâm, ngón tay thô ráp là ký hiệu đặc trưng của anh. Anh nhìn từ trên cao nhìn xuống, khí thế mạnh mẽ, cô cũng ngẩng mặt nhìn anh, vẻ mặt hơi dịu dàng và ấm áp. Anh giống như đang dò xét cô, xem vẻ mặt để thấy sự biến hóa trong lòng cô. Lúc này bầu không khí còn quái dị hơn trên xe. Thời gian trôi qua từng giây từng phút, anh và cô đều không nói gì, cũng không có động tác. Bỗng nhiên anh cúi đầu hôn lên môi cô… Hôn như cuồng phong bão táp, hận không thể nuốt trọn cô vào bụng.
vợ ngoan ngoãn để anh yêu